Đọc vanh vách chữ trên tivi, cả những chữ viết cách điệu rất khó nhận dạng, bé còn có khả năng nhìn hình vẽ và đọc tên các con vật trong hình bằng tiếng Anh. Tài sản riêng của bé chỉ toàn sách vở, tranh ảnh, không có đồ chơi như bao đứa bé khác.
“Thần đồng” xa mẹ
“Thần đồng” mà chúng tôi đang nhắc đến là bé Vũ Hoàng Anh, tính đến hôm nay tròn 4 tuổi, 1 tháng, 4 ngày (Hoàng Anh sinh ngày 12/10/2003). Khi gặp Hoàng Anh, cậu bé này đã khiến tôi đi hết từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.
Nhà Hoàng Anh ở đường Lê Trọng Tấn, phường Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội. Khi tôi đến, bé Hoàng Anh đang ở nhà với ông bà nội và người bác gái, chị của bố cậu. Nhìn thấy khách lạ đến nhà, Hoàng Anh chạy ra chào hỏi ngay rồi lại quay ra chơi, nghịch và... đọc chữ.
Bất ngờ chiếc điện thoại của tôi vừa để trên bàn đổ chuông. Tôi còn chưa kịp cầm máy thì Hoàng Anh đã lao tới, tay cầm máy, mắt nhìn màn hình, bé hô to: “Chí Long”. Nhìn vào màn hình điện thoại, đúng là tên một đồng nghiệp cùng cơ quan đang gọi tôi. Cuộc nói điện thoại vừa kết thúc, Hoàng Anh lại đòi máy và lần này cậu đọc to dòng chữ trên màn hình: “Thứ tư, ngày 14/11/2007”.
Bà Nguyễn Thị Sáu, bà nội của Hoàng Anh cho biết, anh Khánh, bố Hoàng Anh đi làm chưa về và mẹ của cháu thì công tác tận Cao Bằng, nửa tháng mới về với con mấy ngày cuối tuần. Hoàng Anh đang là học sinh lớp B4, Trường mầm non Tuổi Hoa (Giảng Võ). Hai tuần nay, cháu phải nghỉ học ở nhà vì bị viêm họng.
Từ khi mới được 20 ngày tuổi, mẹ Hoàng Anh đã phải đi công tác xa. Từ đó đến nay, rất ít khi bé được ở với mẹ trong thời gian dài. Mẹ Hoàng Anh là chị Hoàng Thị Mơ, năm nay 29 tuổi và là sĩ quan thuộc Công an tỉnh Cao Bằng.
Vừa biết nói đã biết đọc
Không cần bất kỳ sự hướng dẫn nào, Hoàng Anh cầm quyển sách lớp 1 lên đọc cho tôi nghe. Rõ mồn một, kể cả những đoạn khó như lời giới thiệu sách cậu cũng đọc vanh vách mà không cần đánh vần một chữ nào. Bà nội cậu vừa tự hào, vừa lo lắng cho biết, Hoàng Anh vốn rất chậm nói. Hơn 2 tuổi cậu vẫn chưa biết nói. Thế mà khi vừa nói được, cậu nhìn chữ nào cũng đọc rõ ràng chữ đó. Điều đáng nói là cả nhà chưa ai từng dạy Hoàng Anh chữ nào. Tất cả đều là tự nhiên.
Không chỉ vậy, Hoàng Anh còn tự đọc được nhiều từ tiếng Anh khá khó. Trong các vật dụng của cháu có một bảng in hình các con vật và tên của chúng được viết bằng hai ngôn ngữ: tiếng Anh và tiếng Việt.
Trước mặt chúng tôi, Hoàng Anh cầm bảng này đọc tên từng con vật bằng tiếng Anh một cách khá rõ ràng. Giọng con trẻ ngây thơ, nhưng phát âm rất rành rọt các từ tiếng Anh tên của con ngựa vằn (zebra), gấu (bear), hổ (tiger), voi (elephant) và thậm chí cả con cá sấu (crocodile)...
Quả thực, đến tận lúc này, tôi vẫn hoài nghi khả năng của Hoàng Anh. Biết đâu đó chỉ là trí nhớ của bé trên những tài liệu, sách vở đã có? Phải có cái gì đó ngẫu nhiên thì mới so sánh được. Đúng lúc cháu đang đọc tiếng Anh, tiếng Việt, bất ngờ trên màn hình tivi đến phần giới thiệu chương trình sắp phát sóng. “Vinh quang nhà giáo Việt Nam” giọng Hoàng Anh vang lên một cách đầy thản nhiên, khi cậu bé nhìn thấy dòng chữ ấy trên tivi.
Ngay sau đó, VTV3 phát đi bài hát “Chiều Mát-xcơ-va” thì bé cũng đọc được nguyên dòng chữ khó này, dù chữ được viết rất cách điệu. Vẫn chưa tin, tôi tiếp tục kiểm tra, đưa cho Hoàng Anh cầm tờ giấy khai sinh của chính cậu, Hoàng Anh đọc được hết. Bà Sáu cho biết thêm, Hoàng Anh đặc biệt thích nghe bản tin tiếng nước ngoài trên vô tuyến. Không biết cháu có hiểu gì không nhưng khi nghe thì rất chăm chú, tưởng như không bỏ sót chữ nào.
Câu nói đầu tiên: “Không giẫm lên cỏ”
Anh Khánh, bố Hoàng Anh cho biết đến tận 2 tuổi rưỡi con anh mới biết nói câu đầu tiên, nhưng đó lại là câu “Không giẫm lên cỏ” được ghi ở công viên, nơi hai vợ chồng anh đưa cháu đi chơi. Ngày bé, nhìn thấy các tấm bảng này, Hoàng Anh cứ chỉ trỏ như muốn đọc chữ nhưng không phát âm được, nếu người nhà mở đĩa thì Hoàng Anh phải nhìn chữ trên vỏ đĩa rồi mới đồng ý mở đúng chiếc đĩa mà cậu thích.
“Cháu xa mẹ từ bé, nên ở với tôi và ông bà nội. Bây giờ “lớn” rồi thì ăn uống như mọi người. Có gì ăn nấy, vả lại nhà tôi cũng chẳng giàu có gì nên cháu cũng chỉ ăn uống những thứ bình thường.
Nhà ông bà ngoại ở Cao Bằng, nhưng cũng chẳng có gì đặc biệt (ông bà là người dân tộc Nùng). Nhiều người bảo con tôi đặc biệt vì dùng thuốc của người dân tộc là không đúng bởi khi còn nhỏ, cháu có về chơi bên ngoại vài tháng. Ông bà ngoại cũng chỉ tắm cho cháu bằng lá rừng cho mát da mát thịt chứ có cái gì đặc biệt cho ăn đâu. Bây giờ, sáng cháu ăn cháo, hoặc mì tôm rồi đến lớp ăn khẩu phần bán trú ở trường. Tối về ăn cơm cùng cả nhà” - Anh Khánh kể.
Xét về góc độ học vấn, bố mẹ Hoàng Anh cũng hoàn toàn bình thường như nhiều người khác. Anh Khánh từng tham gia quân ngũ, học nghề hệ trung cấp. Còn chị Mơ thì “công an nòi” bởi bố chị cũng là công an. Bản thân chị mới tốt nghiệp chuyên tu Học viện An ninh được 2 năm, sau khi đã tốt nghiệp hệ đào tạo trung cấp an ninh.
Hoàng Anh là “thần đồng” hay không thì chưa thể kết luận được, phải dựa vào kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học; nhưng rõ ràng cháu đã làm được những điều phi thường so với các bạn cùng trang lứa.
Theo Gia đình và Xã hội