Thứ Hai, 23/07/2007 - 12:30

Chiều Xuân: Đôi khi nhắm mắt lao bừa
Giữa Sài Gòn náo nhiệt một giọng nói người Hà Nội nhẹ nhõm cất lên đó là Chiều Xuân - nữ diễn viên ấn tượng trong vở kịch "Ả cave ở nhà hàng Maxim", và còn “nổi tiếng” với vị trí là phu nhân của nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân - Chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN.

Như nhiều diễn viên sân khấu ở Việt Nam, Chiều Xuân cũng rẽ ngang sang điện ảnh, nhưng các vai diễn của chị trong phim mới chỉ là sự “tròn vai”. Có thể tôi là một khán giả khó tính, cũng có thể tôi kỳ vọng hơn nữa vào người đàn bà có gương mặt lúc nào cũng hơi ngơ ngác, đôi mắt luôn băn khoăn như chờ đợi, dò hỏi, làm người đối thoại dù là phụ nữ cũng không khỏi có lúc thấy bối rối, e ngại...

Rồi như chưa thỏa mãn với chính mình, Chiều Xuân đi học ở Pháp, ở Mỹ, và trong rất nhiều những seminar, workshop về điện ảnh tổ chức tại Hà Nội thường rất hiếm phụ nữ và diễn viên thì càng hiếm hơn, thì tôi luôn gặp Chiều Xuân...

Thấy gờn gợn trong lòng sự tò mò, không hiểu người đàn bà này đang tìm kiếm thêm điều gì? Chiều Xuân lập Hãng phim Việt Nữ, rồi tiếp đó là Nam Việt... Bận rộn với những dự án phim, tìm người cộng tác, casting... đang là những công việc chính chiếm hầu hết thời gian của chị.

Làm điện ảnh ở VN, giữa thời buổi người khôn của khó này, có phải là sự lựa chọn mạo hiểm hay không? Trông chờ vào những gì mà Chiều Xuân tự tin như vậy?

Đó không hề là sự lựa chọn mạo hiểm mà là một cách thỏa mãn nhu cầu của tôi: được làm nghệ thuật theo cách mình muốn. Và tôi luôn luôn tự tin vào bản thân mình, biết năng lực của mình và biết mình có thể làm được những gì.

Chiều Xuân có mặt ở Sài Gòn thời gian này để casting cho bộ phim mà chị cùng các cộng sự chuẩn bị thực hiện, một bộ phim kinh dị, trinh thám, hành động có tựa đề "Ma triện".

Phim là câu chuyện một con quỷ dưới địa ngục thoát thai lên trần gian, với những mưu toan biến trần gian thành một địa ngục. Âm mưu này bị phát giác bởi những thám tử nghiệp dư, vì thế câu chuyện là cả một chuỗi dài những sự việc, những kịch tính xảy ra liên tiếp. Để có được nội dung hấp dẫn bắt nguồn từ ý tưởng của đạo diễn kiêm nhà sản xuất của chúng tôi (ở bên Mỹ về), mọi người trong ê-kíp của dự án đã phải lao động rất miệt mài, luôn luôn bị ám ảnh bởi câu chuyện.

Đây sẽ là bộ phim có rất nhiều bối cảnh xa hoa lộng lẫy bởi vì nhân vật gây nên bi kịch trong câu chuyện của chúng tôi là một doanh nhân buôn bán bất động sản, đồ cổ, và buôn bán cổ phiếu... Bên cạnh đó, hai nhân vật chính khác nữa có một đời sống rất sôi động nhuốm màu huyền bí, họ luôn hành động tới cùng, vì vậy luôn phải gánh trên vai những trách nhiệm nặng nề và to lớn: ví dụ họ phải lãnh trách nhiệm bảo vệ loài người chẳng hạn...

Từ kịch sang phim, từ diễn viên sang nhà sản xuất, với chị có là một khoảng cách dài không? Vì nói cho cùng thì hai lĩnh vực này cũng rất khác nhau?

Nếu nói về khoảng cách, có chăng là việc nạp những kiến thức mang tính kỹ thuật. Ai cũng biết điện ảnh và sân khấu là hai lĩnh vực khác nhau. Nhưng xuất phát điểm của tôi là đã hoạt động trong cả hai lĩnh vực điện ảnh và sân khấu, như thế có nghĩa không phải bây giờ tôi mới làm điện ảnh. 

Nhiều người quan niệm làm phim luôn là một công việc quá sức và quá tầm đối với một phụ nữ. Chị nghĩ thế nào về điều này?

Áp lực, có thể lắm, bây giờ sắp là một nhà sản xuất, tôi phải làm gì đây? Nhưng tôi nghĩ không hẳn là quá sức và quá tầm, điện ảnh đối với tôi là thế. Chỉ vì quá đam mê mà tôi muốn làm nhiều việc. Đôi khi nhắm mắt lao bừa vào chứ cứ đinh ninh quá sức và quá tầm thì tôi còn làm gì được nữa. 

Một ngày hiện tại của tôi chỉ là công việc và công việc. Em bé 3 tuổi - thiên thần trong gia đình - là người được nhận những khoảng thời gian ngắn ngủi chen giữa phút ngưng nghỉ của mẹ. Đôi khi, tôi có cảm giác áp lực khủng khiếp đến mức không biết phải làm gì lúc đó. Tốt hơn hết chẳng làm gì cả, tôi chọn cách ngủ vùi và sau đó chờ mọi việc trôi qua.

Lợi thế của một phụ nữ Hà Nội duyên dáng, của một cô diễn viên nổi tiếng và xinh đẹp có giúp gì cho Chiều Xuân khi chuyển sang những lĩnh vực khác, cần nhiều hơn là những cái bắt tay xã giao, namecard và nụ cười thường trực?

Tôi không nghĩ rằng mình được đón tiếp nồng hậu đến thế, khi đi gặp một đối tác hoặc liên hệ công việc nào, mọi người tiếp đón tôi rất thân ái, dễ chịu. Nhưng ngay sau đó tôi cũng hiểu ra rằng công việc là công việc và tình cảm quý mến là chuyện khác. Tôi mất tự tin nhất khi thấy người khác quý mến mình quá. Có thể bạn cho là vô lý nhưng nó đúng là như vậy đấy.

Chị có dành thời gian cho việc xem phim, đọc sách chứ? Hay công việc cứ hút chị theo như “Rồi gió sẽ cuốn chúng ta đi”...?

Tôi thích xem phim kinh dị của Alfred Hitchcock, đọc sách của Sydney Seldon. Tôi đang đọc dở cuốn Phía bên kia của tôi. Như bất kỳ người đàn bà nào, với đủ đầy những sở thích vô tư, váng vất chút phù phiếm mơ hồ và những gắng gượng quá tầm...

Theo Cát Khuê
Thanh Niên