Chủ Nhật, 25/03/2007 - 09:00

Những ấm ức thầm kín của Vân Dung
Người ta thường nói rằng, phải biết đau, biết khóc thì mới diễn được những vai hài thứ thiệt. Vậy nước mắt của "những người thích đùa" như Vân Dung được "phân phối" như thế nào trên sàn diễn và trong cuộc đời?

11 giờ đêm, qua hàng trăm tin nhắn từ chiếc điện thoại di động tại Hà Nội, tôi đã có cuộc nói chuyện dài 3 tiếng đồng hồ với Vân Dung khi chị đang theo đoàn diễn tại thành phố cao nguyên Buôn Mê Thuột.

 

Không thấy mặt, không thấy giọng nói chua ngoa "đặc biệt" trên Gala cười, không thấy nốt ruồi "giả vờ điêu ngoa" trên khóe miệng của Vân Dung, nhưng tôi cảm nhận được rõ ràng những ấm ức thầm kín của chị trong những dòng chữ không dấu trên điện thoại.

 

Lấy chồng năm 2001, Vân Dung đã có một cậu con trai năm nay 5 tuổi. Tối nào người ta lại thấy một "bà già" gầy quắt queo cưỡi ôtô lao vút đi. Đó là bà "phù thủy" Vân Dung đang chạy sô. Khán giả đã xem những vai hài thành công của cô có bao giờ tự hỏi: Có khi nào Vân Dung khóc? Và khi rơi lệ, khuôn mặt "người đàn bà cười" này sẽ ra sao?

 

Trên sân khấu ít thấy chị khóc. Chị có thể kể một vai diễn nhiều nước mắt của mình?

 

Suốt 12 năm trong nghề, chưa bao giờ tôi có hạnh phúc là khóc trong một vai diễn mà chỉ òa khóc trong chương trình kết thúc và chia tay Gặp nhau cuối tuần. Lúc đó tôi vừa buồn vì phải chia tay với những vai diễn đã làm nên tên tuổi của mình, nhưng cũng rất vui và xúc động vì chính lúc đó tôi cảm nhận được mình đã thực sự trưởng thành và đứng vững trên sàn diễn.

 

Kỷ niệm nào trong cuộc sống đời thường khiến chị phải khóc nhiều nhất?

 

Kỷ niệm trong cuộc sống khiến tôi khóc thì nhiều lắm, phụ nữ mà. Nhưng có một kỷ niệm mà tôi không thể quên được, đó là cu Nhím - con trai tôi - sốt cao quá. Cháu ngất đi và chỉ còn thoi thóp thở. Lúc đó tôi đột nhiên trở thành một người không bình thường. Tôi cứ gào khóc, lao đầu vào tường mà không đủ bình tĩnh để làm gì. Khi tôi chân đất, mặc váy ngủ chạy vào bệnh viện thì các bác sĩ ở đây đã rất ngạc nhiên vì mắt tôi thâm quầng và máu chảy từ trên đầu xuống. Tôi đã quá sợ hãi, không còn làm chủ được mình.

 

Trên sân khấu, chị từng được mệnh danh là "phù thủy", đóng những vai xấu cả tính cách lẫn ngoại hình. Chị có thấy tủi thân vì điều này?

 

Sao lại phải tủi thân.Tôi thấy điều đó thật quá tuyệt vời, phải hạnh phúc mới đúng chứ. Đó là "thương hiệu Vân Dung" của tôi. Khán giả đã nhớ tôi và phong cách diễn của tôi.

 

Khi gia đình chồng phản đối cuộc hôn nhân của anh chị, chị phản ứng như thế nào? Có phải rơi nước mắt không?

 

Trong cuộc sống phải có những sóng gió mới là cuộc sống. Tình yêu càng gặp ngăn trở của cuộc sống càng trở nên mạnh mẽ. Mẹ chồng tôi là một người rất tuyệt vời. Trước đây bà đã từng phản đối quan hệ của chúng tôi. Khi bà biết rằng đã hiểu sai về tôi, bà đã cư xử rất tình cảm và thẳng thắn. Tôi đã khiến gia đình chồng thay đổi suy nghĩ về mình mà không dùng đến nước mắt.

 

Đàn ông thường có chút phong tình. Chị đã bao giờ phải rơi nước mắt vì sự phong tình của chồng chưa?

 

Tôi chưa bao giờ gặp phải điều đó ở chồng mình. Nhưng tôi hy vọng rằng đến cuối đời cũng không bao giờ gặp phải.

 

Chồng Nam, vợ Bắc, chị làm thế nào để giải tỏa nỗi nhớ?

 

Tôi cũng không phải là người ủy mị lắm đâu. Những lúc tôi nhớ quá, nhớ không chịu được thì tôi lại lao vào công việc cho đỡ nhớ.

 

Chị nói sẽ không cho con trai theo nghề diễn, chị muốn con trai phải mạnh mẽ. Phải chăng đàn ông theo nghề diễn viên là không mạnh mẽ?

 

Tôi không muốn con trai theo nghề diễn vì diễn viên hay mơ mộng, bay bổng và lãng mạn lắm. Là con trai mà cứ bay bổng và lãng mạn thì khó trở thành trụ cột gia đình lắm.

 

Chị nghĩ thế nào khi nhìn thấy một người đàn ông khóc?

 

Đã rất nhiều lần tôi thấy đàn ông khóc. Quan trọng không phải là họ có khóc hay không, mà khóc vì lý do gì thôi. Nước mắt không phải là "độc quyền" của phụ nữ.

 

Đã bao giờ chị nhìn thấy những giọt nước mắt của chồng chưa?

 

Tôi đã một lần nhìn thấy ông xã khóc rồi. Đó là nhìn trộm thôi. Khi đó tôi đã không nghe những lời khuyên chân tình của anh. Anh đã sợ mất tôi. Giọt nước mắt lần duy nhất đó đã khiến tôi hiểu chồng mình hơn.

 

Chị giải tỏa nỗi buồn bằng cách nào, chia sẻ với người khác hay ở một mình?

 

Lúc buồn tôi có một người duy nhất để chia sẻ, đó là mẹ. Và một cách nữa là để giải tỏa là lên giường và... đi ngủ.

 

Theo Kim Cúc

Gia Đình & Xã Hội