Thứ Năm, 15/03/2007 - 10:20
Phim Tết: Xem mà… phát hoảng!
Mùa phim Tết Đinh Hợi gần như đã kết thúc với doanh thu tính bằng con số tiền tỉ, thế nhưng rất đông khán giả khi xem những cảnh "tươi mát" trong các phim đã phải phát hoảng! Đằng sau cái tưng bừng của doanh thu còn là một câu hỏi to đùng: phim tết sẽ đi về đâu?
Khi thói quen đến rạp xem phim của công chúng được khôi phục thì sự xuất hiện của bộ phim Gái nhảy do đạo diễn Lê Hoàng thực hiện vào dịp tết năm 2003 đã tạo nên một tín hiệu vui mừng. Tuy không phải là một tác phẩm chất lượng cao, nhưng ít ra Gái nhảy đã giúp cho thị trường điện ảnh VN hình thành được một “mùa phim”: đó là phim tết.
Có thể nói phim tết đang là “mùa phim” độc tôn khi mong muốn tạo thêm các “mùa phim” khác như phim hè, phim Giáng sinh... của các nhà sản xuất nhà nước cũng như tư nhân đã không thành. Bởi vậy, những tác phẩm mà các nhà sản xuất tự nhận định là hấp dẫn nhất, hay nhất luôn được để dành chiếu tết. Sau Gái nhảy, khán giả được thưởng thức tiếp Những cô gái chân dài, Khi đàn ông có bầu, 2 trong 1, Đẻ mướn, Lấy vợ Sài Gòn, Nữ tướng cướp... Còn trong mùa phim Tết Đinh Hợi vừa qua là ba bộ phim Võ lâm truyền kỳ, Trai nhảy và Chuông reo là bắn.
Ở những mùa phim tết trước, các phim được chọn trình chiếu đã đáp ứng được nhu cầu xem phim giải trí của số đông khán giả trong những ngày tết rảnh rỗi, cũng như sự thèm muốn được xem phim VN. Dù không tránh khỏi những khen chê, người xem có khi... quên mất nội dung phim khi bước ra khỏi rạp, nhưng phải thừa nhận những Đẻ mướn, Những cô gái chân dài, 2 trong 1... vẫn là những tác phẩm “sạch sẽ” và có cái để xem. Qua đó, các nhà sản xuất cũng đo lường được thị hiếu của đại đa số khán giả. Họ thích những bộ phim có nội dung đơn giản, dễ hiểu và hài hước. Và “công thức hấp dẫn” ấy đã được bê nguyên xi vào thực hiện ba phim tết vừa rồi.
Với Võ lâm truyền kỳ, Trai nhảy và Chuông reo là bắn, cả ba hãng phim Phước Sang, Thiên Ngân và Giải Phóng đều đã có những cố gắng để truyện phim mang tính thông điệp cao hơn; kỹ thuật làm phim cũng được đầu tư hiện đại; hình ảnh đẹp, âm thanh, âm nhạc hay hơn. Song tiếc rằng do cứ chăm bẵm vào “công thức hấp dẫn” nên những bộ phim này đã không đảm bảo được tính thẩm mỹ trong một tác phẩm điện ảnh. Vì thế thông điệp mà các nhà làm phim muốn mang đến cho công chúng đã bị những “chiêu”, “trò” trong việc dàn dựng che khuất.
Võ lâm truyền kỳ chứng tỏ tay nghề kỹ xảo điện ảnh của các nhà làm phim VN đã đạt tới tính chuyên nghiệp, song những mảng miếng chọc cười, sự “câu khách” bằng một rừng “ngôi sao” các lĩnh vực đã không còn mới mẻ. Chọn đề tài nhạy cảm về người đồng tính nhưng Trai nhảy lại vô tình khiến người xem cảm thấy “buồn cười” và “dị ứng” đối với những người thuộc “giới tính thứ ba”, thay vì cảm thông, chia sẻ như mong muốn của nhà sản xuất.
Riêng với bộ phim Chuông reo là bắn, khán giả hầu như chẳng “thu thập” được bất cứ thông điệp gì ngoài chuyện các nữ diễn viên ăn mặc gợi cảm, những cảnh tươi mát vụng về mà có người phải buột miệng chê: “Dơ!”. Đó là chưa kể sự cẩu thả quá mức, những hạt sạn sần sùi cứ thản nhiên diễn ra trước mắt khán giả của cả ba bộ phim, trong khi đạo diễn của chúng không phải là những người tay ngang...
Các nhà làm phim đã thắng trong mùa phim tết năm nay, sang năm có thể vẫn tiếp tục hốt bạc. Song nếu cứ kiểu làm phim “ăn xổi ở thì” như hiện nay thì liệu khán giả có còn ưu ái cho phim tết, cho phim VN nữa không? Điều mà công chúng đang quan tâm không phải là những bộ phim tết sau này có “chiêu” gì mới, có “trò” nào hay mà chính là “sự sống” của mùa phim tết. Phải chăng đã đến lúc cần báo động về phim tết Việt?
Theo Quang Diệu
Tuổi Trẻ