Thẳng thắn, tự tin và dường như không ngại làm mất lòng người khác, Đức Tuấn hé lộ với chúng tôi nhiều bí mật và cách thức đi về phía con đường thành công của anh trong sự nghiệp âm nhạc.
Đủ quyết liệt để đi đến cùng tham vọng được nổi tiếng, đủ nhanh nhạy để không bỏ qua bất cứ cơ hội nào trên con đường ca hát và đủ thông minh để tiên đoán sự thành công của từng cơ hội đã lựa chọn, Đức Tuấn xứng đáng là một đại diện thế hệ ca sĩ trẻ năng động và bản lĩnh của nhạc Việt đương đại.
Ca sĩ Việt Nam nào cũng nói đi hát vì niềm đam mê, còn anh, ngoài sự đam mê còn vì một điều gì khác không?
Nói thật, bây giờ nhiều ca sĩ đi hát vì muốn nổi tiếng chứ không phải vì đam mê đâu! Còn tôi, trở thành ca sĩ là một điều hết sức tự nhiên mà ngay cả bố mẹ tôi cũng hiểu, bởi vì tôi mê hát từ nhỏ và luôn đoạt giải các cuộc thi hát trong suốt thời gian học.
Tuy nhiên, đam mê của tôi trong sự nghiệp là một đam mê có định hướng. Từ khi chính thức đặt ra mục tiêu: Đi hát là phải nổi tiếng. Bạn nổi tiếng mới chứng tỏ bạn thành công. Khi làm một điều gì đó, tôi đều muốn trở thành người thành công chứ không muốn thua kém ai.
Đôi khi, người tính không bằng trời tính. Anh có tài mà không gặp may thì cố gắng mấy, quyết tâm mấy cũng khó thành công!
Đúng, những người thành công là những người may mắn. Còn những người không thành công là người không biết tận dụng may mắn. Tôi nhớ có một câu nói: "May mắn không đến với những người đi tìm nó mà chỉ đến với những người biết tạo ra nó".
Anh có thể cho một ví dụ cụ thể từ bản thân mình không?
Tôi không bao giờ ngại ngùng hay xấu hổ khi tự mình đi xin hát ở những show diễn lớn có chất lượng nghệ thuật cao, ví dụ như chương trình nhạc Trịnh Công Sơn Đêm thần thoại.
Sáu tháng trước khi Đêm thần thoại diễn ra, tôi tình cờ đến phòng thu Viết Tân và được nghe anh Quốc Bảo, người phụ trách phần âm nhạc của chương trình nói về show đó. Khi biết những người thực hiện muốn tạo nên "chất liệu" cổ điển trong các bài hát của Trịnh Công Sơn, tôi tin chắc rằng cách hát của tôi phù hợp. Tôi đã gặp anh Bảo cũng như ban giám đốc Phương Nam Phim để thuyết phục họ cho tôi cơ hội hát trong Đêm thần thoại. Lúc đó, tên tuổi tôi chưa đủ ấn tượng để họ lựa chọn tôi vì sẽ còn rất nhiều sự lựa chọn khác tốt hơn tôi. Đó là một sự may mắn có tính chất quyết định.
Giải nhất cuộc thi "Tiếng hát truyền hình TPHCM năm 2000" có thể xem là may mắn bước đầu, giúp anh khởi nghiệp. Nhưng thời gian đó, anh không thể tận dụng sự may mắn ấy mà vẫn là ca sĩ hát lót ở quán bar, phòng trà. Nếu bây giờ anh đoạt giải, mọi sự có khác xưa?
Tính tôi hiếu thắng và tham vọng từ bé nên tôi rất thích tham gia các cuộc thi, không chỉ là thi hát mà còn thi học sinh giỏi. Tôi mê thi thố vì muốn chứng tỏ khả năng của mình. Nhưng lên đại học, tôi xác định đi thi còn nhằm mục đích tạo thêm thu nhập cho chính mình. Lúc ấy bố mẹ tôi ở Long Xuyên chỉ tài trợ cho tôi 500.000 đồng/tháng để chi tiêu ở Sài Gòn. Trong khi đó, nếu đi thi hát và đoạt giải ở trường, ở quận, tôi sẽ thêm từ 500.000 đến 1.000.000 đồng nữa.
Cuộc thi Tiếng hát truyền hình TPHCM năm đó giúp tôi có được hai mấy triệu đồng. Tôi mua được chiếc xe mới. Sau đó, tôi có cơ hội đi hát ở phòng trà, quán bar rất nhiều. Có khi một tối hát bảy show mà cát-sê chỉ khoảng 150.000 đồng/show.
Tôi là lính mới nên không biết định giá cát-sê của mình, người ta trả bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu. Nhưng tôi cũng không phải xin tiền của bố mẹ nữa. Tất nhiên, nếu đoạt giải nhất vào thời điểm này thì chắc chắn tôi sẽ có sức bật nhanh hơn vì tôi biết cách tận dụng giải thưởng như thế nào và tính toán chi tiết cho con đường ca hát của mình.
Cột mốc "Tiếng hát truyền hình TPHCM" đã giúp anh trở thành ca sĩ. Vậy cột mốc nào mang lại cho anh sự thành công hôm nay?
Đó là khoảng cuối năm 2003, khi tôi có công việc sang Mỹ và đến New York lần đầu tiên. Tôi đã đi xem các vở nhạc kịch trên sân khấu Broadway và nhìn thấy tương lai của dòng nhạc bán cổ điển. Lúc đó, các nghệ sĩ của dòng nhạc này như Josh Groban hay II Divo cũng nổi lên như một hiện tượng.
Từ lâu, tôi đã thích cách hát bán cổ điển cho các ca khúc tiền chiến nhưng không tự tin về con đường đã chọn. Khi ấy, tôi đã làm xong album đầu tay Anh yêu em với nhiều phong cách âm nhạc để thăm dò khán giả. Tôi nghĩ mình là ca sĩ trẻ, trước nhất hãy cứ chiều theo thị hiếu rồi làm gì mình thích sau.
Tuy nhiên, chuyến đi Mỹ giúp tôi thay đổi nhận thức hoàn toàn. Tôi cần phải tạo ra con đường riêng để không bị nhạt nhòa trong số rất nhiều ca sĩ trẻ hiện nay. Về nước, tôi phát hành album Anh yêu em và bắt tay làm ngay album nhạc Phạm Đình Chương Đôi mắt người Sơn Tây. May mắn là thời điểm ấy chỉ có tôi và chị Ánh Tuyết hát ca khúc này, lại chưa có ca sĩ nào ra CD có bài này. Hơn nữa, đây cũng là ca khúc của Phạm Đình Chương mà khán giả yêu cầu tôi hát nhiều nhất tại phòng trà ATB.
Nhiều ca sĩ đi xem các show diễn tại Mỹ là muốn khóc, thấy tủi thân vì không thể làm được như họ. Còn anh đi về nước lại tràn đầy tự tin...
Tôi nghĩ mình sống trong điều kiện nào thì cố gắng làm hết sức có thể, chứ muốn làm giống hệt người ta thì không biết đến bao giờ. Việc tôi tổ chức một show riêng của mình tại phòng trà, rải đều trong năm là một cách tôi học tập ở họ. Một vở nhạc kịch được dàn dựng rất công phu không chỉ diễn một, hai đêm, có vở đã diễn tới mười mấy năm.
Ở Việt Nam, tôi thấy tiếc cho những show đầu tư chất lượng như Đêm thần thoại, chỉ diễn có hai đêm, quá phí! Trong khi người nghệ sĩ càng được diễn nhiều càng nhuyễn, lần sau luôn diễn tốt hơn các lần trước. Vì thế, show Đôi mắt người Sơn Tây, tôi làm bốn đêm, show Tiếng hát Trương Chi và Yêu trong ánh sáng tôi đã thực hiện mười đêm.
Hình như anh tính toán và nhanh nhạy với thị trường ca nhạc như một doanh nhân. Điển hình là khi bộ phim truyền hình "Tuyết nhiệt đới" đang "hot", anh phát hành ngay "Yêu trong ánh sáng", ấn bản mới với hai bài anh hát trong phim.
Con người tôi là vậy, tôi không muốn cứ cắm đầu vào làm album rồi kết quả thu được là số không. Tôi phải nắm lấy thời điểm phù hợp. Album Yêu trong ánh sáng ấn bản mới rõ ràng tiêu thụ tốt hơn album Yêu trong ánh sáng phát hành trước đây, vì hiệu quả của ca khúc Yêu trong ánh sáng và Trái tim hai mươi (hai ca khúc trong phim Tuyết nhiệt đới).
Thành công và nổi tiếng là những giá trị vô hình, rất dễ làm người trong cuộc ảo tưởng về vị trí của mình, bản thân anh nghĩ sao?
Tôi tự tin là mình có một đầu óc luôn tỉnh táo để biết tôi là ai, tôi đang đứng ở đâu. Hơn nữa, tôi luôn vận động và làm việc liên tục để đạt được mục đích của mình chứ đâu có ngồi một chỗ để xây dựng các giá trị ảo.
Theo Lương Mạnh Hải
Phong Cách