"Đáng ra vở hài kịch "Ai sợ ai" phải có Lê Khanh và Vân Dung, nhưng đã qua rồi một que diêm có thể tạo thành bó đuốc, một ngôi sao tạo thành bầu trời. Bây giờ cả một tập thể làm nên niềm vui cho mọi người", NSƯT Chí Trung tâm sự.
Vở hài kịch "Ai sợ ai" (kịch bản Lê Bình, đạo diễn Chí Trung) đã ra mắt. Vắng “sao nhân dân” Lê Khanh và “sao hài” Vân Dung, trưởng đoàn 2 - NSƯT Chí Trung - tung ra nhiều gương mặt mới cùng những “chiêu” tiếp thị mạnh tay. 3 đêm diễn đầu đã bán hết vé theo hợp đồng, hứa hẹn một mùa bội thu.
Lê Khanh bận đi đóng phim dài tập do chồng làm đạo diễn, còn Vân Dung mải chạy sô nên sau gần chục năm dựng hài, lần đầu tiên Đoàn 2 công diễn mà đều vắng mặt cả hai “sao” này. Trưởng đoàn thấy sao?
Trước đây, chúng tôi có Lê Khanh, Vân Dung và nhiều cộng tác viên, như Hiệp “Gà”, Quang Thắng... Có “sao” thì tốt hơn nhưng “sao” hay không “sao” cũng chỉ nên nằm trong nhân vật. Đó là quan niệm của tôi khi làm công tác đạo diễn. Lê Khanh được giao hẳn làm chính kịch. Còn Vân Dung đang đi kiếm ăn. Tôi nghĩ, mỗi người có cơ hội và khoảng thời gian nhất định, nên để cho người ta đi.
Trước lúc “kéo quân” đi diễn, đến đâu anh cũng phải điều tra thị trường kỹ lưỡng... Vì sao vậy?
Tôi cũng là khán giả nên tôi biết những gì khán giả cần. Trong Nam làm một vở có thể bỏ một vốn kiếm ba lời, còn chúng tôi bây giờ nhiều lúc một người bỏ công sức cho nhiều người...
Đạo diễn Lê Hùng thường nói, dựng hài không tốn công, tốn của như chính kịch mà mỗi đêm diễn doanh thu cứ đều đều vài chục triệu đồng. Anh thấy thế nào?
Thì cũng giống sản xuất xà phòng, dầu gội đầu... Chúng tôi không đi ngoài xu thế thời đại (cười).
Vậy lần này, anh xuất “chiêu” gì mới ngoài băng rôn chăng đầy phố, poster diễn viên phóng to, nẹp khung như tài tử Hong Kong và tiếp tục áp dụng: "Mua 5 vé giao tận nhà miễn phí"?
Ngoài chất lượng của vở, làm tiếp thị tốt sẽ quyết định 80% doanh thu. Khán giả thường xuyên của nhà hát đã mất dần. Nhiều người muốn đến xem nhưng không có điều kiện nên chúng tôi áp dụng phương thức bán vé tận nhà hiệu quả. Hồi diễn ở Sài Gòn, Đà Nẵng... có 10 người đi phát tờ rơi. Ở Hà Nội, để làm việc này, tổ bán vé đi đến tận nhà. Họ gõ cửa và nói: “Bác ơi, đoàn anh Chí Trung có hài kịch mới, bác rảnh đi xem ạ”.
Hà Nội có khoảng 800.000 hộ dân, chúng tôi đang cố gắng. Trước đây chúng tôi chỉ in vài nghìn tờ rơi, bây giờ, tuần lễ đầu in 40.000 tờ. Tuần lễ thứ hai in 20.000 tờ. Tại các sạp báo lớn đều có đặt chồng tờ rơi. Anh em báo chí, đài truyền hình đều nhiệt tình đưa tin giúp... Hiện có 5 đài và kênh truyền hình đã đến lấy tư liệu và ghi hình.
Trong Nam có Phước Sang thì ngoài Bắc có Chí Trung, anh nghĩ sao về sự ví von đó?
So sánh tôi với Phước Sang cũng có nghĩa là... chê nữa đấy (cười). Tôi chỉ muốn nói rằng, nhu cầu thưởng thức văn hoá - nghệ thuật của công chúng ở đâu cũng có và có thật chứ không bao giờ mất đi.
Không ít người kêu rằng khán giả mất thói quen đến rạp. Thật ra không phải vậy mà vì không làm được tác phẩm xứng đáng cho khán giả đi xem, không làm ra những gì khán giả cần mà chỉ làm vở để giải quyết số tiền Nhà nước cho. Chúng tôi đang làm những gì công chúng cần, cho dù là giải trí. Sắp tới, nhà hát dựng vở Nhà búp bê là làm cái chúng tôi cần và cần cho những người xem trí thức, dù biết khó bán vé.
Nói làm hài dễ bán vé nhưng tránh sao việc phải đi vận động từng cơ quan, đơn vị mua vé, nhiều khi chạy hợp đồng bạc mặt. Mà mặt nghệ sĩ bạc thì trông... thương lắm. Anh nói sao?
Ở một số nơi và một số thời điểm, chúng tôi vẫn phải đi bán vé cơ quan. Thật sung sướng khi gặp được người bảo vệ biết tôn trọng nghệ sĩ và công sức mình. Đau khổ nhiều khi muốn tự vẫn khi gặp giám đốc và bảo vệ coi mình như người bán báo dạo.
Sân khấu đúng nghĩa là khán giả xếp hàng đi xem. Khán giả đến với sân khấu một cách tự thân chứ không phải mình bò đến xin khán giả hãy yêu thích. Đoàn 2 của chúng tôi đang đi theo xu hướng làm sao để khán giả tự thân đến với vở diễn. Quảng cáo thật mạnh chất lượng sản phẩm đã được kiểm nghiệm để khán giả biết đến, và xây dựng thương hiệu để cứ Đoàn 2 diễn là khán giả bảo hay lắm, phải đi xem. Nhưng không bằng mọi giá mài mặt mình ra.
2 năm nay tôi mới quay lại diễn hài để khán giả thòm thèm. Có thể bây giờ khán giả nhìn thấy vở của Đoàn 2 là vào mua vé, nhưng chúng tôi còn muốn biết họ nghĩ gì lúc xem xong.
Theo Thể Thao Văn Hóa