Thứ Ba, 20/10/2009 - 11:15

Không một ngày mẹ nguôi nhớ thương con!
Một lần nữa bạn đọc Việt Thắng, tác giả của bài thơ “Lời bé gái không được chào đời” muốn nhắn gửi đến những ông bố, bà mẹ đã và đang là nạn nhân của việc trọng nam khinh nữ một thông điệp thấm đẫm tình người.
 >>  Gửi con gái yêu không được chào đời!
 >>  “Lời bé gái không được chào đời”

Không một ngày mẹ nguôi nhớ thương con
 
Không một ngày mẹ nguôi nhớ thương con

Đứa con gái tội nghiệp năm xưa mẹ đã buông xuôi từ bỏ

Từ khi hãy còn phôi thai.

 

Nếu được làm người giờ con đã lên hai

Đã lẫm chẫm đùa chơi cùng với chị.

Bàn tay xíu xíu xòe hoa…

 

Nếu được làm người, giờ con đã biết kêu Ba

Đã biết hát, biết nghe Bà kể chuyện

Ngày xửa ngày xưa…

 

Mẹ nhớ một ngày tầm tã những cơn mưa

Căn phòng trắng. Mùi gây mê nồng nặc.

Trên đoàn tàu lao đi dằng dặc

Mẹ đánh lạc con!

Mẹ tìm con trên khắp mọi toa tàu

Con đâu rồi? Con đã mất hay sao?!

 

Tháng bảy nào trời cũng đổ mưa ngâu

Tháng bảy nào mẹ cũng theo ba về quê nội

Lại vẫn nghe điệp khúc những toa tàu

Tiếng bánh sắt sầm sầm…

Ánh đèn loang loáng chạy…

Mẹ lại tìm con!

 

Ba hỏi rằng sao mẹ cứ héo hon

Ba cũng biết mẹ thương con nhiều lắm

Giá ngày trước ba đừng hiếu thắng

Trước những gièm pha

Mỗi khi về quê nội của ba

 

Thì bây giờ con đã được sinh ra!

 

À ơi…

Con cò bay lả bay la

Bay từ ruộng gạo bay ra cánh đồng…

Con ơi nghe thấy mẹ không?

Cơn mưa thì nặng, cánh đồng thì xa…

Con cò bay lả bay la

Bao giờ con được về nhà?

Hỡi con!