Đợt kiểm tra mới đây của Sở Xây dựng Hà Nội đã phát hiện hàng loạt sai phạm trong các công trình nhà chung cư, đặc biệt là nhà tái định cư.
Một số công trình như nhà A1, A2 (phường Phú Thượng), nhà số 3 (phường Dịch Vọng), nhà B3A, B3B, B3C (Dự án khu tái định cư Nam Trung Yên)… đều có hiện tượng lún, sụt nền đất dưới hè tường móng công trình, bong gạch lát nền, cong vênh cửa kính, thấm dột tại các công trình phụ...
Tại một số công trình, đoàn kiểm tra đã phát hiện những vết nứt qua mạch vữa của khối xây gạch hoặc nứt tách phần tiếp giáp khối xây gạch với thành cột, đáy dầm bê tông cốt thép, bong gạch lát nền, thấm sàn khu vệ sinh, tắc đường ống thoát nước… Sau đợt kiểm tra, các chủ đầu tư đã có những biện pháp khắc phục kịp thời, sửa chữa những hư hỏng.
Tuy nhiên, theo các chuyên gia xây dựng, việc sửa chữa chỉ khắc phục được những khuyết điểm bề mặt, xoa dịu sự bức xúc trong dư luận nhân dân, chứ không giải quyết được một cách căn bản những khiếm khuyết của công trình. Ngoài những sai sót đã được phát hiện, các công trình chung cư cao tầng còn tiềm tàng nhiều mối hiểm hoạ khác. Thực tế, tại nhiều khu đô thị mới, đặc biệt là các công trình nhà tái định cư vi phạm quy trình an toàn phòng cháy chữa cháy diễn ra khá phổ biến.
Tại các nước phát triển, độ cao của công trình xây dựng phải căn cứ vào khả năng cứu hộ hoả hoạn. Các đội cứu hoả có khả năng vươn cao đến đâu thì chủ đầu tư được thiết kế, xây dựng nhà cao đến mức đó, nhưng các công trình xây dựng tại Hà Nội hiện nay hầu hết đều không quan tâm đến vấn đề này. “Phương tiện chữa cháy tại chỗ ít ỏi, không có người sử dụng thông thạo. Khi giao nhà, người dân không được tập huấn, hướng dẫn sử dụng các phương tiện cứu hoả, phương pháp xử lý tình huống khi gặp hoả hoạn”, chị Đào Minh Hường sống tại Khu đô thị mới Mỹ Đình lo ngại.
Một nguy cơ khác là cầu thang thoát hiểm tại các toà nhà chung cư cao tầng hết sức hạn chế. Theo nguyên tắc, cầu thang cứu hộ phải được đặt bên ngoài toà nhà vì khi có đám cháy cầu thang trong toà nhà sẽ hút gió tạo nên một ống lửa khổng lồ, không thể là đường thoát hiểm cho người dân. Đặc biệt, với các toà nhà cao từ 9 tầng trở lên phải có cầu thang thoát hiểm đặc biệt đặt trong toà nhà, nhưng khi có hoả hoạn phải đủ khả năng cách ly hoàn toàn với không gian của toà nhà đó.
Bên cạnh đó, việc quản lý, vận hành các khu chung cư cao tầng đang gặp nhiều khó khăn do không có kinh phí. Tại một số khu đô thị Hà Nội, nguồn kinh phí thu từ phí dịch vụ chung cư trung bình khoảng 40.000 đồng/hộ/tháng gồm phí trông giữ xe đạp, xe máy và thu từ dịch vụ cho thuê mặt bằng tầng 1.
Theo tính toán của các công ty kinh doanh nhà thì các khoản thu trên chỉ đủ chi phí hoạt động của bộ máy dịch vụ và sửa chữa hư hỏng thường xuyên. Trong khi đó, tâm lý của người mua nhà là sau khi phải trả một khoản tiền lớn không muốn trả thêm bất kỳ một khoản kinh phí nào, còn chủ đầu tư sau khi bàn giao công trình cũng rất “khắt khe” trong việc đầu tư duy tu, bảo dưỡng công trình.
Nhiều người lo ngại, chỉ tính riêng việc sơn mặt ngoài cho toà nhà 9-12 tầng đã lên đến 200- 300 triệu đồng. Liệu sau 10, 15 năm nữa, các doanh nghiệp xây dựng có còn chịu trách nhiệm về các sản phẩm của mình không khi mà kinh phí bảo trì cho mỗi toà nhà (thay thế trang thiết bị hết niên hạn sử dụng, sửa chữa chống xuống cấp công trình kiến trúc…) chắc chắn phải là tiền tỷ.
Theo Đầu tư