Thứ Hai, 25/01/2010 - 15:40

Con hy sinh, mẹ chồng chất nỗi đau
(Dân trí) - Con trai hy sinh trong một đêm tham gia săn bắt cướp. Nỗi đau mất đứa con trai duy nhất chưa thể nguôi ngoai, người mẹ nghèo lại thêm tủi hờn khi phải mang món nợ tiền lo đám tang cho con.

Đêm ấy con đi mãi không về

 

Ngôi nhà của gia đình bà Huỳnh Thị Minh Tánh (54 tuổi, khu phố 1, thị trấn Bến Cầu, huyện Bến Cầu, Tây Ninh) vốn đã neo người, nay lại càng đìu hiu khi đứa con trai duy nhất - một thượng sĩ công an - hy sinh khi làm nhiệm vụ.
 

Gần một năm qua đêm nào bà Tánh cũng khóc gọi tên con.

 

Bà Tánh kể, bà có hai người con: Nguyễn Huỳnh An Vi (SN 1979) và Nguyễn Huỳnh An Khang (SN 1982) đều được ăn học đến nơi đến chốn. Vi đã tốt nghiệp sư phạm, hiện làm giáo viên của một trường THCS gần nhà. Riêng Khang từ bé đã ước mơ được làm một chiến sĩ công an nhưng 2 lần thi vào trường cảnh sát đều không đậu. Khang đành theo học một trường công nhân kỹ thuật nhưng ra trường vài năm, Khang tình nguyện đi nghĩa vụ rồi làm lính cơ động. Với những sự nỗ lực vượt bậc, sau 3 năm, Khang được bố trí về huyện Bến Cầu, chính thức trở thành “công an thật” - như cách gọi của anh.

 

Đầu năm 2009, trên địa bàn huyện xuất hiện một nhóm đối tượng trộm tài sản, “xuất quỷ nhập thần” gây nỗi kinh hoàng cho người dân. Đêm 24/2/2009, các trinh sát của Đội cảnh sát điều tra tội phạm về TTXH - CA huyện Bến Cầu chia làm 5 tổ truy tìm bọn chúng. Thượng sĩ Nguyễn Huỳnh An Khang và hạ sĩ (nay là trung sĩ) Trần Thành Đạt được phân công phục kích trong rừng cao su. Phát hiện đối tượng, Khang và Đạt lên xe truy đuổi ráo riết.

 

Cuộc truy đuổi kéo dài hơn 10km trong đêm tối, trên đoạn đường lồi lõm, nhiều khúc cua. Khi chỉ còn cách đối tượng vài mét, thượng sĩ Khang rơi xuống hố sâu, bất tỉnh, đầu chảy nhiều máu nhưng tay vẫn ôm chặt khẩu súng AK. 2h30 sáng ngày 25/2/2009, chiến sĩ Khang đã vĩnh viễn ra đi. 

 

Nỗi đau người ở lại bao giờ nguôi!

 

Gần một năm qua, đêm nào bà Tánh cũng khóc gọi tên con. Chồng bà làm bảo vệ, còn bà cần mẫn với quán chè nhỏ bên đường. Mới hôm nào thấy mẹ vất vả sớm hôm, Khang còn áy náy: “Trời mưa, mẹ buôn bán cực khổ quá. Con vào ngành rồi, lãnh lương con đưa mẹ!”. Vậy mà…

 

Thượng tá Dương Văn Thủy - Trưởng Công an huyện Bến Cầu - cho biết: Thượng sĩ Nguyễn Huỳnh An Khang là một Đoàn viên ưu tú, đang được xem xét kết nạp Đảng. Trong công việc, Khang nhạy bén, thông minh, bản lĩnh… thực hiện tốt nhiệm vụ được giao và nhận nhiều giấy khen về thành tích phá án xuất sắc. Khi Khang hy sinh, cơ quan ứng hơn 30 triệu đồng để lo đám tang cho anh. Trong đó, cơ quan hỗ trợ gia đình 10 triệu, số tiền còn lại gia đình Khang phải nộp. Tiền bảo hiểm tai nạn 10 triệu đồng, tiền bảo hiểm xe máy của Đạt là 10 triệu cũng đã chuyển về cho gia đình. Cơ quan đã đề nghị lên Công an tỉnh công nhận liệt sĩ cho Khang. Hiện đang chờ ý kiến giải quyết của Bộ Công an.

Có khi nửa đêm, bà Tánh vùng dậy viết thư cho con: “Nhà rất gần cơ quan nhưng giờ đây con không về nữa. Mẹ không còn được giặt giùm mấy bộ đồ hay giăng cho con cái mùng mỗi khi con không trực, về nhà ngủ. Mẹ không còn rộn ràng nấu bữa cơm chờ con về ăn. Con đã xa mãi vòng tay của mẹ rồi. Tuổi 27 mãi ở lại bên con - đứa con trai ngoan, hiền, hiếu thảo của mẹ. Người ta mất tiền, mất của còn làm lại được, mẹ mất con rồi biết tìm ở đâu?”.

 

Nỗi đau mất con chưa nguôi thì ngày 26/11/2009, gia đình bà Tánh nhận được tin từ Công an huyện Bến Cầu thông báo số tiền gia đình phải nộp lại lo chi phí đám tang là hơn 21,5 triệu đồng. Thất thần trước số tiền quá lớn đối với một gia đình lao động nghèo, bà Tánh tất bật chạy vạy tiền trả nợ. Bà định bán đồ đạc trong nhà, luôn cả chiếc xe máy Trung Quốc của Khang nhưng còn thiếu quá nhiều. “Gánh chè của tôi mỗi ngày lời vài chục ngàn, còn lương bảo vệ của chồng chỉ có 800 ngàn/tháng. Thôi thì xin trả từ từ” - bà Tánh thở dài.

 

Chị Nguyễn Huỳnh An Vi, chị gái Khang, chia sẻ: dù đã lập gia đình gần 6 năm nay nhưng do nhà neo người nên vợ chồng chị ở chung với ba mẹ. Hạnh phúc nhất là lúc quây quần bên mâm cơm, ngôi nhà đầy ắp tiếng cười vì Khang rất biết cách pha trò. Mới đây, Khang đoạt giải 3 trong cuộc thi “Mãi mãi tuổi 20” trong ngành công an tỉnh Tây Ninh. “Nhìn dáng ba gầy sọp, mẹ khóc suốt mà tôi đau xé lòng. Tôi chưa tìm được lời an ủi nào cho vợ sắp cưới của em. Tôi cũng không biết nói sao khi con tôi hỏi: “Mẹ ơi! Sao lâu quá cậu út không đi đón con? Sao cậu út không về dắt con đi thả diều?”” - chị Vi não nuột.
 
Bán cả quán chè nhỏ bên đường của bà Tánh cũng không đủ để trả món nợ đám tang cho con.

 

“Hôm chở mẹ đi nộp trước số tiền hơn 6,5 triệu đồng, nghe mẹ nói mà lòng tôi đau nhói: “Đây là lần thứ 2 mẹ bước vào cơ quan. Lần trước đi nhận xác con, còn lần này đến nộp tiền chi phí đám tang”. Tôi ao ước có đủ tiền để nộp luôn một lần cho mẹ đỡ tủi cực”.

 

Khang ra đi còn để lại nỗi tiếc thương, nhớ nhung da diết cho người con gái anh đem lòng yêu thương 6 năm nay mà chưa đủ tiền cưới. Chị T.T.K.D - bạn gái của Khang - cho biết, đêm 24/2/2009, Khang dẫn chị đi ăn khuya. Vừa ăn được vài muỗng bánh canh thì Khang nhận lệnh tác chiến. Đến giờ, K.D vẫn còn giữ lon nước yến Khang chưa kịp uống đêm đó. Đôi bạn trẻ dự định cuối năm 2009 sẽ làm đám cưới. Giấy đăng ký kết hôn đã viết sẵn, Khang chưa kịp ký thì đã hy sinh…

 

Ngô Công Quang