Sếp tổng Bùi Tiến Dũng lý giải việc cho mượn xe công là để chờ phương án xử lý từ Bộ Tài chính. Sau thời gian sử dụng cho các dự án, số xe được đưa về cho PMU18.
“Trụ sở cơ quan chật chội, không có điều kiện bảo dưỡng trong khi chờ thủ tục thanh lý phải 2 - 3 năm. Bị cáo nghĩ nên chăng cho mượn thì còn giữ được xe trong khi chờ Bộ Tài chính” - Dũng tổng trình bày.
Theo Bùi Tiến Dũng, việc cho mượn xe đã được bị cáo xin ý kiến của Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến cũng như phía thành phố Hà Nội là Chủ tịch UBND Nguyễn Quốc Triệu.
Các bị cáo đều cho rằng mình bị áp tội oan.
Lý do các đơn vị mượn xe của PMU 18 lần lượt được các đại diện trình bày tại tòa. Công an quận Cầu Giấy cho biết vì trưởng quận có quan hệ thân quen với Dũng “tổng” nên biết được chủ trương hào phóng của PMU18. Công an quận Đống Đa thì biết tin qua một đơn vị của PMU18 đóng trên địa bàn. Cả 2 chiếc xe đều được khẳng định sử dụng duy nhất cho mục đích tuần tra, đấu tranh chống tội phạm, đảm bảo an ninh trật tự khu vực.
Đại diện Cục đường sắt Việt Nam thậm chí còn khẳng định chính Trưởng phòng PID6 Phạm Tiến Dũng gợi ý xin mượn xe cho đơn vị. Chiếc xe được giao nhận một cách đơn giản, không giấy tờ, biên bản.
Về nội dung tham ô tài sản, Chánh văn phòng Vũ Mạnh Tiên lý giải việc bị cáo buộc phải lập hợp đồng khống cho thuê ô tô và thuê trụ sở gói thầu 3 và 4. Bị cáo xác nhận thực tế có ký các hợp đồng này nhưng thực chất chỉ là hợp thức hoá công việc cho phòng quản lý dự án (PID6). Vì vậy, Tiên cho rằng chưa lần nào tiếp xúc nhà thầu để bị quy kết là nhận 368 triệu đồng.
Khoản tiền này chỉ được giao cho Văn phòng quản lý nhưng là nguồn tiền không lấy từ đơn vị ra mà từ việc cho thuê, mượn tài sản nên chỉ để chi thêm cho những khoản như làm vườn hoa, xây tường rào cơ quan.
Chủ toạ phiên toà lật lại, trường hợp của Tiên, có nhà cho thuê thật nhưng không có người đến ở, sao có thể được thanh toán?
Bùi Tiến Dũng trả lời thay là thanh toán được vì những khoản chi này đều có trong hợp đồng. Theo đó, nhà thầu đã cam kết điều khoản cung cấp nhà ở, văn phòng, xe ô tô lo việc đi lại cho phía tư vấn. Đó là phần trọn gói trong hợp đồng.
Đại diện PMU18 tham gia phiên toà với tư cách nguyên đơn dân sự - trưởng phòng tài chính kế toán xác nhận, khoản thanh toán “khoán” này không thuộc diện phải thanh kiểm tra hoá đơn chứng từ, chỉ cần phía tư vấn ký chấp nhận là có thể duyệt chi.
Vị trưởng phòng cũng lấy ngay ví dụ bị cáo Lê Thanh Hoà (Phó phòng PID6) cho thuê chính nhà mình, dù không ai đến ở nhưng đó là quyền của người sử dụng (phía tư vấn), không thể nói là làm sai.
Dũng “tổng” trở lại trại giam trong hi vọng nhen nhóm.
Đại diện nguyên đơn dân sự cũng khẳng định, tất cả các hợp đồng bị cáo Hoà lập đều có chữ ký đó nên nhà thầu vẫn thanh toán. Khoản tiền các bị cáo bị quy kết tham ô, theo đó, là tài sản nhà thầu mất chứ không phải thiệt hại của nhà nước.
Tuy nhiên khi HĐXX truy ráo riết những văn bản thể hiện việc tư vấn ký chấp nhận các khoản này, phía đại diện PMU18 lại lý giải, tư vấn chỉ xác nhận chung khoản tiền được rót tương đương với tỷ lệ thanh toán trong các kỳ, không xác nhận chi tiết từng nhà, từng xe được cung cấp.
VKS cũng tham gia xét hỏi. Đối tượng bị hỏi nhiều nhất xoay qua người đại diện PMU18 này chứ không phải các bị cáo. Nhưng lật đi lật lại không có căn cứ kiểm chứng để xác định hành vi của các bị cáo đúng hay sai quy định.
Sau phần hội ý giữa buổi làm việc chiều, HĐXX quyết định hoãn phiên toà để củng cố thêm hồ sơ, chứng cứ về hành vi của các bị cáo cũng như triệu tập thêm các nhân chứng, người có nghĩa vụ quyền lợi liên quan. Thời gian mở lại phiên xét xử vẫn chưa được định đoạt.
P. Thảo