Thứ Bẩy, 24/05/2008 - 08:23

Lạ lùng nghề bán… nước biển
(Dân trí) - Biển muôn trùng nước, chẳng của riêng ai, ai thừa tiền đâu đi mua nước biển? Đó là thắc mắc chung của bất cứ ai từng đặt chân đến vùng quê nghèo Mỹ An, Diên Trường (Phú Dương, Phú Vang, TT-Huế), chứng kiến hàng chục gia đình sống nhờ vào nghề bán nước biển.

Ở những vùng quê ấy, có hàng chục gia đình lấy nghề buôn nước biển làm nguồn thu chính. Công việc thường ngày của họ là sáng dậy sớm, vật lộn với cát và sóng biển lạnh buốt, để lấy được thứ nước biển thật trong, đong vào can rồi cần mẫn chở đi bán cho các nhà hàng hải sản.

 

Anh Trần Quang Đạo là một người từ lâu đã sống nhờ nước biển. Anh cho biết: “Ngán nhất là khâu gánh nước đi trên cát. Chỉ có hai can nước thôi nhưng đi trên cát nặng lắm! Phải có sức mới làm được cái nghề ni”.

 

Cũng theo anh Đạo thì ngay từ 3 giờ sáng, dân trong thôn đã lũ lượt kéo nhau mỗi gia đình một chiếc xích lô, đạp cả chục cây số ra biển Thuận An. Sau khi chất đầy các can nước lên xích lô, họ lại phải đạp thêm hơn 20km mới đến được những nhà hàng nằm ở trung tâm thành phố Huế.

 

Anh Đạo chua xót, nhiều khi mệt lắm nhưng cũng không dám nghỉ giữa đường vì nước đem đến chậm, tôm cua chết, chủ nhà hàng sẽ trách mình và chuyển mối hàng khác.

 

Vất vả là thế song mỗi can nước biển 20 lít đem từ “xứ biển” Thuận An lên trung tâm thành phố chỉ được trả 4-5 nghìn đồng. Anh Tâm đã có 5 năm trong nghề tâm sự: “Vất vả lắm, song cứ một ngày chở được mười can là cũng tạm đủ sống. Chỉ mong sao mình có sức khoe để “vượt dốc” thôi”.

 

Không chỉ đàn ông, nhiều phụ nữ nghèo cũng phải bám vào nghề này mà sống. Nhìn dáng vẻ gầy còm của chị Xui trên chiếc xích lô, không ai nghĩ chị có thể chở được 10 can nước lên tận đồi Thiên An. “Làm nghề gì thì làm miễn sao mình bán sức mà có tiền là được. Cả nhà tui 5 đứa con chỉ trông chờ vào mớ nước biển này và mấy sào ruộng của bố nó. Tằn tiện lắm mới có tiền đong gạo!”.

 

Nước biển sẵn đấy nhưng không phải cứ thích là làm được. Mùa hải sản ít, các nhà hàng cũng mua ít nước hơn, bám vào nước biển không đủ ăn.

 

Nghề bán nước biển có lẽ chưa bao giờ có trong danh sách các nghề ở Việt Nam, nhưng đến vùng quê miền biển nghèo, vẫn chứng kiến hàng chục chiếc xích lô chở nặng nước cần mẫn vượt dốc, bất kể trời mưa hay nắng.

 

“Nước biển thì vô vàn nhưng sức người có hạn. Chỉ mong cuối năm này xin được chân bảo vệ để có công ăn việc làm ổn định là mãn nguyện rồi!”, anh Tâm bần thần chia sẻ khi chia tay chúng tôi.

 

PH