Chủ Nhật, 10/06/2007 - 10:50

Nỗi nhục phía sau giấc mơ lấy chồng ngoại
Lần lượt từng nhóm năm cô gái bước vào phòng kín để cho hai người đàn ông Hàn Quốc “khám sức khỏe”. Thu, 20 tuổi, quê Chợ Mới, An Giang kể: “Vừa vào phòng, họ bắt lột hết áo quần để kiểm tra”.

Gần đây “thị trường” môi giới lấy chồng ngoại sôi động trở lại bởi lượng “trai Hàn” kéo sang Việt Nam tìm “vợ” ngày càng đông. Nhiều cô gái quê đã trở thành nạn nhân của những tay “chăn dắt”, bị bòn rút gần hết số tiền có được sau cuộc hôn nhân qua môi giới.

Trên chuyến xe đò từ miền Tây về bến xe Chợ Lớn (TPHCM) có một cô gái trẻ và một người đàn bà trạc 50 tuổi. Cả hai người ngoắc một chiếc xích lô về căn nhà tối tăm trong một con hẻm trên đường Dương Bá Trạc, quận 8. Người đàn bà trao đổi vài câu với gia chủ rồi dặn dò cô gái: “Đây là chú Khềnh. Từ hôm nay con ở lại đây. Tất cả đã có chú Khềnh lo. Chừng nào được “chọn” thì cô chồng tiền cho mẹ con theo như thỏa thuận”.

TPHCM hiện có khoảng 50 “trung tâm” tổ chức “nuôi” các cô gái, mỗi nơi không dưới 100 cô và hàng chục điểm tập kết. Trong một “rừng” người ấy, họa hoằn lắm mới có một vài cô được lọt vào “mắt xanh” của các chàng “rể” ngoại. Theo Vân, một nạn nhân, trong hai tháng ở “trung tâm”, bà chủ chỉ gả được 10 cô (trong số 120 cô có mặt) cho người Hàn Quốc chọn. Mỗi cô, bà chủ lấy 15 triệu đồng trong số 1.500 USD chú rể cho nhà vợ.

Trước đó, một người lạ mặt tìm đến nhà Gấm, 18 tuổi, quê Rạch Giá, Kiên Giang đặt vấn đề “giúp đỡ” tìm cho cô một tấm chồng ngoại. Người này hứa hẹn sau “đám cưới tổ chức hoành tráng tại nhà hàng”, gia đình sẽ có một khoản tiền đủ để trang trải nợ nần, thậm chí “đổi đời”. Mẹ Gấm nghe bùi tai gật đầu đồng ý. Buổi chiều đi làm đồng về, Gấm xếp vội hai bộ quần áo, chào ba mẹ, xoa đầu thằng em trai rồi theo bà mai ra bến xe.

Sau khi nhận “hàng” từ bà Mai, ông Khềnh dẫn Gấm lên căn gác gỗ. Khoảng 20 cô gái đến trước đang nằm, ngồi la liệt trong căn gác chật chội, nóng hầm hập. Họ cũng được bà Mai gom từ Vĩnh Long, An Giang, Đồng Tháp, Cần Thơ, Hậu Giang... đưa lên TPHCM chờ cơ hội lấy chồng ngoại.

Ngày hôm sau, Gấm được một người phụ nữ đến chở đi làm đẹp, mua sắm quần áo mới và chở thẳng đến một phòng khám trên đường Nguyễn Chí Thanh quận 5 để kiểm tra sự trong trắng. Hằng ngày cô và những người khác không được ra khỏi nhà, cơm nước đã có người lo, cần gì cứ nói với Khềnh.

Mười ngày trôi qua. Một sáng, Khềnh lên gác đánh thức các cô dậy, thúc giục trang điểm, ăn mặc đẹp đẽ để đưa đi “coi mắt”. 7 giờ, một chiếc xe du lịch chở 22 cô gái đến một căn nhà trên đường Âu Cơ , quận Tân Bình.

Một lát sau, khoảng 100 cô gái khác được đưa đến từ nhiều điểm khác nhau. 11h, Khềnh cùng vợ chồng Sên Cẩm Dìu, Huỳnh Thị Thu Thủy, “trùm” đường dây môi giới lấy chồng ngoại, hai người đàn ông Hàn Quốc và một người phiên dịch xuất hiện.

Lần lượt từng nhóm năm cô gái bước vào phòng kín để cho hai người đàn ông Hàn Quốc “khám sức khỏe”. Thu, 20 tuổi, quê Chợ Mới, An Giang kể: “Vừa vào phòng, họ bắt lột hết áo quần để “kiểm tra”.

Hai người Hàn Quốc sờ tay nắn chân, săm soi từng cái sẹo trên cơ thể như tìm mua một món đồ”. Cô gái tên Vân, 18 tuổi, quê Châu Đốc, An Giang vừa dự tuyển ra tức tưởi: “Họ coi tụi em như đồ vật. Nhục nhã lắm...”. Cuối ngày, chỉ có hai cô trong tổng số 120 người dự tuyển được chọn. Những cô gái bị “đánh rớt” mặt buồn xo, tiu nghỉu đón xe ôm quay về căn gác tồi tàn để… tiếp tục nuôi mộng làm dâu xứ người.

Sau vài tháng gắn bó với “trung tâm môi giới”, những ai không được chọn sẽ bị đuổi thẳng tay. Sau mỗi đợt sa thải, các “trung tâm” lùng sục về tận các vùng quê (chủ yếu các tỉnh miền Tây Nam bộ) để tuyển các cô mới thay thế. Nhiều nơi tổ chức “nuôi” cả trăm cô nhưng thực tế tỉ lệ lấy được chồng ngoại không nhiều.

Bích, 21 tuổi, quê Vĩnh Thạnh, Cần Thơ, cho biết để tìm được một tấm chồng ngoại không dễ. Lên TPHCM cách đây hai năm, Bích trôi dạt từ “lò” này sang “trung tâm” khác nhưng chưa được chàng rể ngoại nào để mắt tới.

Mỗi nơi Bích chỉ được các “ông chủ” giữ lại “nuôi” 2-3 tháng rồi lại khăn gói tìm nơi khác. Không còn nơi nào chịu “nuôi”, cô đành quay về. Nhưng để được về cũng không phải là chuyện đơn giản.

Trước khi rời khỏi “trung tâm” cô phải gồng mình gánh chịu hàng chục khoản chi phí mà những tay “chăn dắt”, môi giới tự tính toán, áp đặt. Nào là tiền chăm sóc sắc đẹp, nuôi ăn, nuôi ở, tiền may sắm quần áo, tiêu vặt... Bích buồn bã: “Chi phí trong ba tháng không dưới 25 triệu đồng. Nếu lấy được chồng ngoại cũng chẳng còn đồng nào cho gia đình”.

Nhiều cô sau một thời gian dài ở “trung tâm” không lấy được chồng ngoại phải mang nợ ngập đầu. Có cô cho biết do bị thúc ép trả nợ, thậm chí bị đánh đập thậm tệ, phải cầu cứu gia đình bán ruộng vườn, nhà cửa. Nhiều cô đã sa vào con đường bán dâm, tiếp viên quán nhậu. Khương, một “trùm” môi giới, cho biết các cô gái sau khi bị sa thải cứ khăn gói mà đi, chẳng cần biết họ ở đâu, làm gì.

Có cô không tập trung tại các “trung tâm” nhưng cũng phải chịu một khoản phí khá cao cho những tay môi giới. Mỗi lần dự tuyển tại nhà hàng (che mắt thiên hạ), các cô phải đưa người môi giới 500.000 đồng tiền ăn uống. Nếu được chọn sẽ phải đưa tiếp 500 USD cho người môi giới để lo các thủ tục kết hôn.

Theo Hoàng Khương
Báo Tuổi trẻ