Con gái và mẹ có hai nickname đều có chữ đầu là B. Ngày nào cả hai cũng gửi cho nhau một câu "B. ơi! B. nhớ B. quá rồi". Hồi đó, mẹ hay bị choáng, một hôm, không phải vì choáng mà vì gió Lào nóng quá, thấy con gái ngủ ngon, mẹ chạy ra ngách cửa, nằm giữa nền cho đỡ nóng. Nào ngờ…
… Chỉ một phút sau, thấy bàn tay nhỏ con gái đặt trên trán mình, mẹ vờ ngủ, con gái cứ thế xoa khắp mặt, hóa ra con gái lo tưởng mẹ ốm. Rồi con gái nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh ôm chặt lấy mẹ. Bỗng thấy chân trời ngay cạnh tay mình.
Con gái bắt đầu đi học, sợ tập viết theo các câu sẵn dễ chán, mẹ bảo con gái tự viết những điều mình nghĩ.
Bài đầu tiên con gái viết là về ngôi nhà mình, có câu: "Nhà em có rất nhiều cây, buổi chiều khi ba tưới xong, hễ cây rung là rất mát". Bài thứ hai con gái viết về anh trai: "Em có anh Ben, anh Ben em đẹp trai lắm, đẹp như hoàng tử vậy, mỗi khi anh Ben giúp mẹ lau nhà xong là trên trán anh Ben có nước, vẫn rất đẹp trai".
12 tuổi, sinh nhật mẹ, con gái dành hết số tiền tiết kiệm cả năm rủ bạn tìm mua một chiếc hộp cát có dòng chữ I love you. Mẹ hay đọc sách nên con gái mua thêm một chiếc giá để mẹ ngồi đọc kê khỏi mỏi mắt.
15 tuổi, vẫn sinh nhật mẹ, con gái một mình vào siêu thị chọn một chiếc ví và một chiếc mũ màu đen. Mẹ đội chiếc mũ ấy thường xuyên đến mức cái vành bên trong đã bạc trắng, với mẹ đó là chiếc mũ thời trang nhất.
Con gái gửi kèm một câu: "Vũ trụ không chỉ có 3 người, nhưng với 3 người mẹ là vũ trụ". Bỗng thấy đôi chân mình dài hơn cả con đường.
Con gái là người luôn quyết định rất nhanh và dứt khoát khi chọn cho mẹ một món đồ hiệu, con gái cũng là người thường xuyên đưa mẹ đi làm tóc, nhiệt tình tìm các địa chỉ spa với một lời khuyên: "Mẹ làm việc nhiều rồi, nên thưởng cho bản thân một chút đi".
Mẹ giúp con gái thử bộ đồ lót mới, bắt gặp quá khứ của mình. Nhìn con gái chăm chỉ học bài, mẹ thấy tương lai của mình.
Đối với mẹ, con gái là một người bạn thân, một nhà tư vấn.
Con gái nhỏ nhưng là một người bạn lớn.
2. Con trai là người giúp mẹ trưởng thành hơn, cũng là người giúp mẹ trẻ hơn bởi luôn có cảm giác được che chở.
Khi con trai 2 tuổi, mẹ lén gửi cho hàng xóm để chạy về làm việc nhà. Nào ngờ con trai chạy về nhà không thấy, chạy khắp nơi tìm mẹ, vừa chạy vừa gọi trong ánh hoàng hôn. Lần đầu tiên trong cuộc đời mẹ thấy mình tan thành đất thành cỏ, lần đầu tiên trong cuộc đời mẹ cảm giác hết thế nào là tình mẫu tử.
Con trai 8 tuổi, ngày 8.3, trời mưa và rất lạnh, ba ở xa, buổi chiều mẹ được nghỉ, giấu nỗi buồn bằng cách trùm chăn nằm ngủ quên. Giật mình khi bàn tay con trai lạnh ngắt đặt cạnh gối, mở mắt thấy mái tóc con trai ướt sũng, trên tay là một bông hồng màu trắng. "Mẹ cắm giúp con nhé!". Với mẹ con trai là người đàn ông vĩ đại nhất!
8 tuổi, con trai đã biết đi chợ, đón em khi mẹ ốm. Con trai bao giờ cũng là một người anh tuyệt vời không chỉ với em gái mình mà còn với tất cả lũ trẻ con trong xóm.
Con trai cũng từng nhiều lần bị mẹ phạt kể cả đánh bằng roi nhưng không bao giờ khóc. Có điều, sau mỗi lần như vậy bao giờ con trai cũng chuộc lỗi bằng một việc làm rất thiết thực và không mắc lại lỗi cũ.
Con trai mê điện tử, thích bóng đá và bao giờ cũng rất cẩn thận khi giúp mẹ dọn bàn thờ.
Bây giờ con trai đã là một thanh niên, chắc chắn mẹ không thể bế nổi, cũng không hay dựa vào vai mẹ như hồi còn bé nữa.
Mẹ đọc một đoạn lời phát biểu của một sinh viên khi tạm biệt các phụ huynh để gia nhập khu nội trú trong buổi khai giảng ở một trường đại học của Mỹ: "Chúng con biết các vị sẽ thật khó khăn để xác định đây là sự thật, vì các vị cũng phải nhớ chúng con rất nhiều và chúng con cũng sẽ cố gắng nhớ các vị mỗi ngày 15 phút trong tháng đầu tiên. Nhưng các vị đừng quá lo lắng để làm sao cho những chiếc hộc tủ được sạch sẽ bởi nếu nó sạch sẽ thì tức là chẳng còn chiếc áo nào được ở trong ấy cả rồi".
Tự nhiên mẹ phì cười.
Theo T.T.C.P
Thanh Niên