Thứ Năm, 23/02/2012 - 16:03

Một MU… con nợ và một MU thành công

Dân trí Kể từ khi gia đình nhà Glazer mua lại MU (5/2005), “Quỷ đỏ” giành được 4 ngôi vô địch Premier League, 1 chiếc cúp Champions League, nhưng cũng gánh trên vai khoản nợ khổng lồ tới nửa tỷ bảng. Điều đó gây ra rất nhiều tranh cãi xung quanh cách làm của đội bóng này…
 >>  Manchester United - Ajax: Tạm biệt Ajax
 >>  MU sắp trói chân Nani bằng lương khủng

Một Man Utd… con nợ

 

Kể từ khi nhà Glazer mà đứng đầu là tỷ phú Malcolm Glazer thâu tóm MU tháng 5 năm 2005 bằng những đồng tiền đi vay mượn và đẩy 660 triệu bảng tiền nợ cho đội bóng này (theo thông báo tài chính 6/2006). Từ một đội bóng có túi tiền rủng rỉnh, MU đã trở thành một con nợ lớn trong làng bóng đá xứ sương mù. Vậy nên dù mức lợi nhuận hàng năm rất cao, nhưng từ đó đến năm gần 7 năm trôi qua, cảnh con nợ của “Quỷ đỏ” vẫn chưa chấm dứt.
 
Nhà Glazer bị xem như "con quỷ" hút máu MU

 

Theo báo cáo tài chính vừa mới được công bố mới đây, năm 2011 vừa qua doanh thu của MU là 175 triệu bảng, tăng 17.5 triệu bảng so với năm trước nữa. Trong đó tiền thu từ các trận đấu đạt 54.5 triệu bảng (năm 2010, 52.4 triệu bảng), từ truyền thông có 60.9 triệu bảng (năm 2010, 53.7 triệu bảng), từ thương mại đạt 58.6 triệu bảng (năm 2010, 50.4 triệu bảng). Có thể thấy rằng đội chủ sân Old Trafford đã đạt mức doanh thu khá lớn.

 

Tuy nhiên, với việc chi bạo tay trong thị trường chuyển nhượng mùa Hè vừa qua để mua cầu thủ như David De Gea, Phil Jones và Ashley Young, cũng như chi phí cho việc tu sửa bệnh viện, nhà khách… cùng nhiều chi phí khác khiến mức lợi nhuận thực tế của MU còn 50.9 triệu bảng. Và điều đó chỉ giúp MU giảm bớt số nợ xuống còn 439 triệu bảng.

 

Chẳng phải đến bây giờ mà ngay từ khi nhà Glazer mua lại MU, rất nhiều cổ động viên trung thành của “Quỷ đỏ” cho rằng những nhà tài phiệt người Mỹ chẳng khác gì những “con quỷ” hút máu đội bóng này. Thậm chí, một số người hâm mộ còn chủ động ly khai thành lập đội bóng mới và lấy sắc áo vàng xanh thay cho màu đỏ truyền thống đã bị mà Glazer “vấy bẩn”.

 

Không chỉ các cổ động viên trung thành của MU giận dữ mà rất nhiều các đội bóng đội bóng ở xứ sương mù cũng cho rằng đội bóng thành Manchester đã trở thành miếng mồi béo bở để nhà Glazer gặm nhấm. Rằng chính phủ Anh, FA đã sai lầm khi tạo đường thuận lợi cho Glazer tiếp cận MU, để bây giờ đội bóng này phải còng lưng ra kiếm tiền để trang trải những nợ nần mà các ông chủ Mỹ gông vào cổ họ.
 
Thực tế nhà Glazer gần như không đầu tư bằng tiền riêng vào MU

 

Nếu nhìn ở góc độ kinh tế, những nhận xét trên không phải sai, bởi theo kế hoạch mà nhà Glazer đưa ra, đến khoảng năm 2017, số tiền nợ của MU sẽ đưa về khoảng 45 triệu bảng và duy trì ở mức đó. Như vậy xuyên suốt một chặng đường dài, MU phải tự kiếm tiền “nuôi thân” còn nhà Glazer gần như chẳng bỏ gì ra ngoài công sức và chỉ thế thôi mà họ lại chiếm được cả một đội bóng lớn nhất nhì thế giới.

 

 Một MU thành công…

 

Bỏ qua những vấn đề tiền bạc và sở hữu. Trong giai đoạn 7 năm qua khi nhà Glazer năm quyền điều hành MU, đội bóng này đã giành được tới 4 chiếc cúp Premier League, 1 cúp Champions League và hàng loạt các danh hiệu khác. Dù có ghét những nhà tài phiệt người Mỹ đến đâu cũng không thể phủ nhận rằng dưới sự cai quản của họ, MU vẫn có được thành công, như (hoặc hơn) trước khi họ đến.

 

Cách làm của nhà Glazer không được lòng nhiều người, song rất nhiều các CLB tại Anh phải nhìn gương họ. Dù được đầu tư từ tiền đi vay mượn, nhưng MU không thiếu tiền mỗi khi Alex Ferguson cần mua sắm (hơn đứt Wenger, Redknapp, Villas-Boas hay cả Dalglish). Điều đó luôn duy trì cho “Quỷ đỏ” một sức mạnh cần thiết, cùng tài lèo lái của Ferguson đã đưa đội chủ sân Old Trafford tới thành công.

 

Rõ ràng rất nhiều CLB đang được sở hữu bởi các ông chủ ngoại quốc như Chelsea, Arsenal, Man City hay các ông chủ nội địa như Tottenham, Liverpool đều không có được hướng đi đúng đắn như MU. Đầu tiên phải nói đến Arsenal, HLV Wenger từng nói một câu trở thành bất hủ “Đối với tôi những hợp đồng trị giá chục triệu bảng là giấc mơ xa xỉ”, như thế là đủ hiểu Wenger mua sắm thế nào.
 
Abramovic bỏ ra ngót nghét 1 tỷ bảng để lấy 3 chức vô địch Premier League và vài chiếc cúp nhỏ

 

Arsenal không vay mượn, nhưng các ông chủ cũng không dám bạo tay chi. Ông chủ của Chelsea là Abramovic chịu chi hơn tất cả, nhưng sau 8 năm chi ra quá nhiều giờ (xấp xỉ 1 tỷ bảng), ngân sách dành cho The Blues giờ cũng đang cạn kiệt. Và quan trọng nếu so với số tiền mà Abramovic ném ra chỉ để có được 3 chức vô địch Premier League, như vậy liệu có xứng đáng?

 

Túi tiền của Joe Lewis, ông chủ thực sự của Tottenham hay John W Henrry chưa bao giờ quá rủng rỉnh. Tỷ phú Henrry sau khi giải thoát cho Liverpool từ tay bộ đội Hicks và Gillets cũng đã sẵn sàng bỏ tiền đầu tư, nhưng nếu cân bằng hai chiều mua và bán cầu thủ thì có thể thấy số tiền ông bỏ vào để cải cách Liverpool chưa nhiều, và đội bóng này cũng chưa đi đến đâu trong quãng đường cải thiện thành tích. 

 

Man City với sự chống lưng của các vị tỷ phú Ả rập vung tiền mua sắm cầu thủ 4 năm rồi, nhưng thành tích của họ đi về đâu vẫn là một dấu hỏi chưa có lời đáp cụ thể.

 

Nói tóm lại, cách làm của tất cả các đội bóng lớn của Premier League đang không hữu hiệu như MU. Đối với một đội bóng (cả về tiền bạc và danh dự) thì danh hiệu là thứ quan trọng nhất. Vậy nên để có được thì công thì MU dù có là con nợ đi chăng nữa thì cũng đâu có sao. Và đó là điều các đội bóng khác nên học hỏi nhiều hơn là chỉ trích những ông chủ của “Quỷ đỏ”.

 

Vĩ Giang