Thứ Bẩy, 16/04/2011 - 20:35

Bạn đọc viết:

Hành trình phá án vụ nhân viên massage bị hành hung dã man

(Dân trí) - Những ngày gần đây, cư dân mạng lại được phen rúng động khi mục kích cảnh tượng một cô gái bị nhóm 4-5 phụ nữ đánh đập, lột trần, cắt tóc làm nhục giữa nơi công cộng, trong đoạn clip có tên: “Nữ sinh Quốc Oai đánh nhau”, đăng tải trên trang Web “YouTube”.
 >>  Kỳ II: Đi tìm gốc “bệnh” các “teen” hành xử với nhau đậm chất xã hội đen

Kỳ 1: “Cảnh sát IT” vào trận
 
Đoạn clip hãi hùng ấy đã chạm tới “dây thần kinh” nhạy cảm nhất của xã hội. Những cuộc gọi, tin nhắn tới tấp bay đến điện thoại của lãnh đạo Công an TP. Hà Nội, yêu cầu khẩn trương tìm ra và xử lý nghiêm thủ phạm cùng kẻ đã post lên mạng đoạn clip phản văn hóa đó.

Từng nhanh chóng điều tra làm rõ vụ nữ sinh Trần Nhân Tông “xử” nhau đầu năm 2010, lính trẻ Đội Phòng chống tội phạm công nghệ cao, Phòng Cảnh sát Hình sự Hà Nội lại vào trận. Chỉ trong hai ngày, từ những dấu vết mờ ảo nhất, toàn bộ vụ việc và các đối tượng liên quan đã được họ làm rõ.

Điều tra viên (bên trái) đang lấy lời khai nóng của đối tượng tham gia vụ hành hung trên.
 
Buổi chiều ngày thứ Hai 11/4/2011 trôi đi yên ả, đang khoan khoái nghĩ đến kế hoạch cho ngày nghỉ Quốc giỗ, chợt điện thoại réo vang. Đầu dây kia, trung tá Ngô Minh An, Đội trưởng chỉ thị: “Ca trực lên mạng ngay, vừa xuất hiện đoạn clip nữ sinh Quốc Oai đánh ghen rất dã man, kiểu gì cũng đến tay anh em mình. Nghiên cứu xem post từ trang nào”, Chúng tôi lập tức ngồi vào máy. Tìm “toét mắt”, chỉ thấy vài bài báo đưa tin mà không thấy đoạn clip đâu. Mất một hồi, những “tay cơ” của đội mới lần ra được nguyên vẹn đoạn clip, trong một blog cá nhân.

Đoạn clip có độ dài 6 phút 52 giây, gắn tên “nữ sinh Quốc Oai đánh nhau” đã tung lên trang You Tube từ ngày 30/3/2011, sau đó được gỡ xuống do vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ của cư dân mạng. Nhưng rồi đến chiều ngày 11/4, đoạn clip trên lại “tái xuất”. Nhìn cảnh cô gái bị nhóm phụ nữ hùng hổ vây quanh, túm tóc giật đầu, đấm đá đạp, lột trần, cắt tóc hạ nhục… với những ánh mắt vằn lên như có lửa, anh em bảo nhau bằng mọi giá phải vạch mặt, chỉ tên chúng là ai.

Tuy nhiên, sẽ không dễ vì chưa rõ đoạn clip được quay khi nào, ở đâu. Manh mối lúc này chỉ có tên gọi và một câu nói: “Lên Bảo Long hỏi Thảo thì ai cũng biết”. Trong clip có nhiều tiếng nói lao xao, nghe như là khẩu âm của cư dân vùng Quốc Oai, Thạch Thất, Sơn Tây. Chúng tôi “siêu âm” thật kỹ từng hình ảnh, từng âm thanh trong đoạn clip rồi bắt đầu dựng “ăng ten” thu phát “sóng” tại địa bàn nghi vấn.
 
Điện thoại nóng cả máy, được biết ở mấy huyện Hà Tây cũ, không có xã nào tên là Bảo Long cả. Anh Ngọc, Đội trưởng Cảnh sát hình sự, Công an huyện Thạch Thất cho biết: ở xã Cổ Đông, thị xã Sơn Tây có tập đoàn y dược Bảo Long. Phải chăng đối tượng lấy tên doanh nghiệp có tiếng ở vùng ấy làm địa danh? Nhưng nghe không thật thuyết phục.

Giữa lúc bí, chợt chị Thu Trang, phóng viên báo Phụ nữ TP. Hồ Chí Minh gọi điện đến cung cấp thông tin: trước chị có viết bài về một học sinh trường phổ thông võ thuật Bảo Long. Tại trường này có dạy văn hóa và võ thuật từ lớp 4 đến lớp 12. Thì ra thế! rất có thể đối tượng ra oai, xưng danh về nơi từng học võ. Như vậy, cần bắt đầu từ trường Bảo Long, Sơn Tây.

8 giờ sáng ngày 12/4/2011, chúng tôi đã có mặt tại trường Bảo Long. Qua nhiều động tác nghiệp vụ, đến xế trưa trước mặt tôi là cháu Thảo, học sinh lớp 10. Cả trường hiện nay chỉ duy nhất có cháu  tênThảo này. Lúc tiếp xúc thấy cháu Thảo  có vẻ rụt dè, không có dáng “sư tử” như người trong “phim”, khuôn mặt cũng chưa thực sự giống những người trong clip. Anh em rút êm, để lại lời nhắn gặp lại Thảo sau khi đưa con lên nhập học.

Xế trưa, các mối quan hệ của chúng tôi tại Quốc Oai, Thạch Thất điện báo: đã sơ bộ nắm tình hình qua giáo viên các trường trung học trên địa bàn, nhưng chưa phát hiện gì. Chúng tôi nhận định: “teen” đánh nhau, chắc chỉ bạn bè cùng trang lứa là rõ nhất, người lớn chắc gì đã biết vì bị giấu. Vụ nữ sinh trường Trần Nhân Tông đánh nhau, cũng bung ra từ tiếng xì xào của “teen” đấy thôi. Nghĩ vậy, tôi bốc máy gọi cho anh T. người Quốc Oai, đề nghị anh huy động hết đám…con cháu trong nhà để “dò sóng”.

Kết quả đúng như dự đoán, nửa tiếng sau con gái anh gọi về: “Cháu nghe vụ này có con Thảo ở trường Bảo Long, con Ly ở Cố Thổ tham gia”. Thông tin quý như vàng, bỏ dở bữa cơm, chúng tôi quay lại ngay trường Bảo Long. Lần này với thân phận thật, chúng tôi đề nghị nhà trường cho gặp cháu Thảo. Xuống đến phòng ở, các bạn nói Thảo đi đâu đó từ buổi trưa. Việc Thảo “mất tích” trước khi chúng tôi quay lại, khiến anh em tràn trề hy vọng. Phải chăng “có tật giật mình” nên mới phải “té”?

Đinh ninh, chắc mẩm, cả tổ quay lại phòng hành chính xin ảnh để phục vụ nhận dạng. Lúc chào ra về, chợt có một cán bộ của trường đi ngang qua góp chuyện: “Vụ đánh ghen à? trưa nay bà hàng xóm nhà tôi có xem clip, nhận ra một đứa là cái Thảo, cháu ông P. trong đấy”. Câu nói thoảng qua vào lúc anh em đang chuẩn bị ra xe, làm tôi sững người. Phải chăng còn một Thảo nữa mà ta chưa biết? Khi đánh án, yếu tố may mắn rất quan trọng, có những tình tiết mới nghe tưởng chừng vu vơ, rời rạc, nhưng lại vô cùng có ích trong hoạt động truy xét.

Hỏi kỹ hơn, được biết cô gái tên Thảo đó đã từng học ở trường Bảo Long, sau đó chuyển sang trường khác, còn giờ thì đã bỏ học. Thảo là con chị L. hiện làm cấp dưỡng ở đây. Ngay sau đó chị L. được mời lên làm việc. Vừa gặp, chị đã sụt sùi: “Con dại cái mang, chiều qua em mới biết nó phạm cái tội tày đình này. Nó bỏ nhà đi “dạt” mấy hôm nay rồi, mong các anh giúp em tìm lại cháu về”.

Thế là rõ! chúng tôi đưa chị lên xe ô tô cùng đi tìm Thảo. Dọc đường tranh thủ khai thác những hiểu biết của chị về vụ việc. Câu chuyện đời của chị thật buồn với những chia ly, mất mát, Thảo và em gái đang ở cùng mẹ. Gần đây con bé sinh ra hư đốn, bỏ học tụ tập theo mấy thằng “tóc xanh, tóc đỏ, dạt vòm, đập đá”, chị đang lo Thảo mắc vào ma túy. Chiều qua chị đến nhà Nguyễn Khánh Ly, sinh năm 1997 ở thôn Cố Thổ, Hòa Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình tìm Thảo, vì cả hai cùng một “đội chơi”, mới hay biết về cuộc đánh ghen này. Thảo, Ly đã tham gia vụ việc vì được Khánh ở xã Hòa Thạch, Quốc Oai nhờ.

Từ Sơn Tây, chúng tôi lộn lên Lương Sơn, Hòa Bình truy xét. Đến gần nhà Ly, tôi cho một trinh sát cùng chị L. đi vào, trong vai đi tìm con cháu, nếu “có hàng” thì “phím” bên ngoài sẽ vào. Khi thượng úy Phạm Văn Thịnh bước vào, cũng là lúc Ly mở máy điện thoại ra nghe Khánh gọi: “Trốn ngay, hôm nay có bọn nào lạ đi hỏi về vụ đánh ghen”. Anh Thịnh rút thẻ cảnh sát, yêu cầu ngồi im và bốc máy gọi tiếp ứng.
 
Chúng tôi truy nóng Ly về nơi Thảo đang ở, yêu cầu gọi điện xin Thảo chỗ ngủ nhờ, vì bị mẹ đuổi khỏi nhà. Đầu dây kia, Thảo nói đang ở tại ngôi nhà của vợ chồng ông N. - nơi mà theo dân địa phương vẫn gọi là “nhà chứa”. Chiếc xe ô tô biển trắng đỗ im lìm trong cây xăng, Ly xuống xe vào ngồi ở quán bên cạnh gọi Thảo ra, ngồi  cạnh đó là thượng úy Thịnh. Chưa đầy 5 phút sau, Thảo đã có mặt trong… xe chúng tôi. Chiếc xe tăng ga trực chỉ hướng Công an huyện Quốc Oai.

Tại đây qua khai thác nóng, đối tượng chủ mưu và đồng phạm đã lộ diện.  Để lại 2 cán bộ xét hỏi, tổ công tác tung quân tỏa xuống xã Hòa Thạch để truy tìm Nguyễn Thị Ngọc Khánh, sinh năm 1988 là chủ mưu, Nguyễn Thị Nhung - người trực tiếp quay clip vụ đánh ghen.

22 giờ đêm 12/4/2011 chúng tôi tìm được Nhung, còn Khánh đã “lặn” mất tăm. Thiếu Khánh, cuộc điều tra chưa trọn vẹn. Tôi bốc máy gọi cho một tay có “số má” tại đất Quốc Oai mà tôi biết có thể “điều trị” Khánh, yêu cầu đúng 9 giờ sáng hôm sau phải đưa Khánh về số 7 Thiền Quang, Hà Nội trình diện, vì sẽ không thể trốn được.

24 giờ, ở nhà điện lên yêu cầu tổ công tác phải ngay lập tức dẫn giải 3 đối tượng đi xác định nơi gây án. Những chiếc ô tô lại quay đầu di chuyển vài chục cây số ngược về mạn Hòa Bình. Khi tấm biển “nhà nghỉ Yên Bình” thôn Dân Lập, xã Yên Bình, huyện Thạch Thất hiện ra, qua ánh đèn ô tô, chúng tôi đã thấy trước mặt là cái cổng sắt, nền xi măng…như trong đoạn clip.

Mừng rỡ vì đã tìm được câu trả lời chính xác, chúng tôi yêu cầu các đối tượng chỉ dẫn cụ thể từng vị trí mà chúng đã xuống tay tàn bạo với cô gái đáng thương kia. Xong xuôi, đồng hồ đã chỉ gần 2 giờ sáng 13/4/2011. Cho anh em dẫn giải các đối tượng về số 7 Thiền Quang, tôi cùng thiếu úy Phùng Việt Anh lộn lại Quốc Oai, chuẩn bị cho cuộc truy tìm người bị hại.
 
Trung tá Ngô Minh An gọi điện quán triệt: không có bị hại tức là không có vụ án, vì thế bằng mọi giá phải tìm cho ra. Tuy nhiên, giữa mênh mông đồng đất, biết tìm đâu cho ra một cô gái mà thông tin chỉ vỏn vẹn: tên là T, nhà ở Phú Thọ, làm nghề mát xa, tẩm quất. Đêm ấy chúng tôi ngủ gà gật trong căn phòng đầy muỗi, chờ sáng để bắt tay với cả núi công việc còn dang dở.
 
Sáng 13/4/2011, chúng tôi phối hợp với địa phương lập biên bản xác định hiện trường, đến gần trưa mới xong. Hai anh em lại ôm cái bụng cồn cào lên xe đi rà soát theo tuyến đường Láng Hòa Lạc. Chỉ huy điện lên: “Khánh đã ra trình diện, cho biết người bị đánh thường gọi là T, trước đây là gái mát xa ở quán Lung Linh, thôn Linh Sơn, Bình Yên, Thạch Thất”.
 
Chúng tôi cắt qua sân bay Hòa Lạc, theo con đường đất đá ong di chuyển nhanh về thôn Linh Sơn. Bước vào quán, vừa lúc một cô gái tóc vàng trông quen quen bê chậu quần áo đi lên gác, linh cảm thế nào tôi cất giọng: “T. xuống đây anh bảo!”. Cô gái đi xuống ngồi cạnh, tôi hỏi tiếp: “Đã đỡ đau chưa em?”. Cô gái nhìn tôi lạ lẫm rồi lý nhí: “Em cũng đỡ rồi”. Thật mừng, thế là anh em đã tìm được người cần tìm.

Đưa về Công an huyện Quốc Oai, T. khai: nguyên nhân vụ đánh ghen là từ cuộc tình tay ba giữa T, Khánh và một gã trai tên C. Mặc dù chẳng nghề ngỗng gì nhưng C. rất “sát gái”. Ngày 16/3/2011 C. gọi điện rủ T. lên nhà nghỉ Yên Bình với mình. Run rủi thế nào lại để Khánh biết chuyện. Trưa 19/3/2011 nhân lúc C. đi vắng, Khánh đã huy động dàn “em dại” lên nhà nghỉ đánh dằn mặt T. Sau trận đòn trong phòng 103, cô gái đáng thương ôm túi quần áo ra đường liên thôn gọi xe taxi để về. Bọn Khánh vẫn không buông tha, quay lại rồi xúm vào đánh tiếp, lột trần, cắt tóc của T. để làm nhục vì cái tội: “cướp chồng”.

Sau hai ngày làm việc gần như quên ăn, chúng tôi đã có đủ 4 đối tượng thủ phạm và người bị hại, nhưng công việc chưa kết thúc. Vấn đề là ai đã đưa đoạn clip do Nhung ghi lại bằng máy điện thoại của Khánh lên mạng Internet? Những người lính công nghệ cao chưa cho phép mình nghỉ ngơi, lại bắt đầu một cuộc truy xét mới.
 
Đến 15 giờ ngày 14/4/2011, hai đối tượng Hoàng Văn Khá, sinh năm 1989, ở Hòa Thạch, Quốc Oai và Nguyễn Văn Trường, sinh năm 1989, ở Phú Cát, Quốc Oai đã có mặt tại số 7 Thiền Quang để tường trình về hành vi post (phát tán) đoạn clip phản văn hóa nói trên lên mạng...
 
 (Còn nữa)
 
Đào Trung Hiếu
(Đội phó Đội Phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao,
Phòng Cảnh sát hình sự, Công an TP. Hà Nội)